Không cần đoán cũng biết năng lực này đến từ Sharkler. Sau khi biến hình, Trương Đạt Dã cảm thấy sức lực của mình tăng lên rất nhiều, cây đèn đường trong tay cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, loại cảm giác này: “Xấu hổ quá đi, mắc mớ gì nhất định phải hét lên mới có thể biến hình chứ!”
Cậu vừa phàn nàn vừa xoay tròn cây đèn đường trong tay như xoay gậy Kim Cô, coi như làm quen với việc sức mạnh tăng vọt.
Mọi thứ có vẻ ổn, chỉ có vấn đề duy nhất là quần áo không biến rộng theo cơ thể, tay áo vốn rộng rãi biến thành áo bó sát người, áo rút ngắn lại hở cả rốn, quần dài biến thành quần đùi.
May mà cậu mặc quần áo rộng rãi và co giãn để tập thể dục buổi sáng, nếu không chắc hôm nay cậu quê muốn độn thổ.
Tom lại lần nữa ngẩng lên nhìn, cong eo xuống, đập đầu, té ngã, một chuỗi động tác thực hiện liền mạch, đúng là không nhớ lâu.