Ngày hôm đó, Ishigami mất hết ý chí sống còn muốn tự sát, đột nhiên mẹ con Yasuko lại gõ cửa nói rằng muốn chào hỏi hàng xóm. Khi Ishigami mở cửa, mẹ con họ đã cười rất tươi chào hỏi anh.
Trong đôi mắt của Yasuko ngập tràn hy vọng vào tương lai. Dù cốt truyện không nói rõ nhưng có lẽ lúc đó mẹ con Yasuko nghĩ rằng đã hoàn toàn thoát khỏi Togashi, hưởng thụ cuộc sống của người bình thường.
Lý do đơn giản như vậy đấy, chỉ cần một nụ cười đã đánh trúng trái tim Ishigami. Hắn không muốn chết nữa, hắn từng nghe qua một đoạn văn như sau: “Chủ nhật hạnh phúc nhất chính là mở cửa sổ ra, có thể nghe được giọng nói trò chuyện của hai người.”
Đây là lúc tình yêu bắt đầu, nhưng đó có thật là tình yêu hay không? Hoặc là Ishigami hiến thân để báo ơn?
Tuy không rõ là vì nguyên nhân gì, nhưng mọi thứ lại dẫn đến một kết cục tàn khốc nhất.