"Cô bị bệnh à!" Ông chủ trợn tròn mắt: "Cô bao giờ đến đây làm việc? Tôi còn chẳng quen biết cô!"
Còn bà chủ đang bận dạy dỗ cô gái váy ngắn lúc này cũng ngẩng đầu lên: "Cô từng làm việc ở cửa hàng của tôi, khi nào?"
"Ba năm trước." Từ Khiết nói: "Yên tâm, tôi không phải quay lại trả thù hai người đâu nên hai người cũng không cần phải giả vờ mất trí trước mặt tôi nữa."
"Giả vờ mất trí?" Lúc này bà chủ cũng nổi giận: "Tôi thấy cô mới là người bị ngốc, cái miếu nhỏ của chúng tôi bao giờ mời được vị Phật lớn như cô thế?"
"Lúc đó tôi đương nhiên không có tiền như bây giờ, tôi mới đến Tân Thượng Hải 0297, công việc đầu tiên tôi và chị họ làm là nhân viên đón khách ở cửa hàng của hai người, nhờ phúc của hai người, tôi cũng hiểu ra rằng muốn nắm giữ vận mệnh của mình thì phải không từ mọi thủ đoạn để leo lên." Từ Khiết cười lạnh.