Chu Vân không hề dừng bước, tiếp tục đi về phía Chu Vĩnh, ánh mắt lạnh lùng.
Chu Vĩnh nhíu mày, đối phương có thể đuổi theo nhanh như vậy, hoặc là bởi vì vận khí tốt, chạm phải cấm chế nào đó, sau đó được truyền tống đến đây, hoặc là thực lực của đối phương thật sự rất mạnh, hắn nhất thời không thể nào đưa ra quyết định.
Nhưng hắn không hề sợ hãi, cười lạnh nhìn Chu Vân, nếu như đối phương muốn động thủ, hắn cầu còn không được.
Triệu Hoan nắm lấy cánh tay Chu Vân Tòng, trầm giọng nói: "Ngũ sư thúc chỉ có một mình ngươi là đệ tử, Niết Bàn Động Thiên các ngươi lần này cũng chỉ có một mình ngươi tham gia pháp hội, giai đoạn thứ nhất ngươi còn không qua được, Ngũ sư thúc mới thật là mất mặt."
Nghe được câu này, Chu Vân Tòng mới dừng bước, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Vĩnh, sau một lúc lâu, xoay người gật đầu với Triệu Hoan, không để ý tới Chu Vĩnh nữa, một mình đi thẳng về phía trước, tiếp tục tìm kiếm con đường lên tháp.