Bên kia hy vọng Phương Diểu có thể mang “Biển Sâu Bí Ẩn” tới tham gia triển lãm lần này, vậy nên họ vừa gửi lời mời chân thành đến công ty giải trí Tinh Không.
“Đi không?” Khương Thu Tự gọi Phương Diểu từ dưới lầu lên, sau khi chuyển lời thì hỏi.
Phương Diểu nghi ngờ nói: “Không phải là âm mưu đấy chứ, bọn họ muốn phản công thị trường trò chơi của loài người, đảo ngược tình trạng thâm hụt của ngành trò chơi nhưng bọn họ cũng biết rõ, chỉ cần anh còn tồn tại thì tất cả những điều này đều không thể, vì vậy...”
“Anh im đi.” Khương Thu Tự thực sự không muốn nghe anh nói mấy lời vô liêm sỉ nữa: “Nghe nói anh rất nổi tiếng ở Dolagon. Mà so với Liên hiệp Thâm Lam, chúng ta cần củng cố thêm nền tảng tại thị trường trò chơi Dolagon một chút, nhân cơ hội này để lộ diện, làm chút quảng cáo cũng không tệ.
Hơn nữa không phải anh vẫn muốn đi xem sao, để em điều chỉnh lịch trình, cùng đi nhé.”