Tối hôm qua khi uống rượu, Cổ Long nói hắn muốn quay về đảo Formosa. Hồng Kông không thích hợp với hắn. Mặc dù nơi này hắn cũng có vài ba người bạn tốt, nhưng bạn rượu lại là những người bạn ở đảo Formosa.
Thật ra Thạch Chí Kiên biết rõ, Cổ Long không phải không tìm được người uống rượu mà Hồng Kông không phải nhà của hắn. Ở đây, hắn vĩnh viễn chỉ là người xa lạ. Cho dù danh tiếng của hắn lớn, mọi người cũng chỉ gọi hắn là Đầu To, nào giống ở Formosa, hắn chính là minh chủ giới võ hiệp, thái thượng hoàng văn đàn, có thể hô phong hoán vũ.
Bất kể thế nào, tối hôm qua Cổ Long đã nói với Thạch Chí Kiên hắn muốn về nhà, còn nói khi Thạch Chí Kiên đi Nhật Bản, hắn có thể quá cảnh đến đảo Formosa. Đến đó, hắn sẽ mời khách, hai người lại chiến ba trăm hiệp.
Thạch Chí Kiên lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ loạn thất bát tao trong đầu, từ trong ví lấy ra một nghìn đô la Hồng Kông nhẹ nhàng đặt bên gối nữ hài.
Đối với những nữ hài quán bar như thế này, bình thường trả hai ba trăm đô la đã là cao lắm rồi. Một ngàn đô la Hồng Kông bằng bốn năm lần đi khách của nàng.