“Chuyện gì vậy? Tổng thanh tra là cái quái gì?” Tưởng Khôn cầm súng choáng váng ngay tại chỗ.
“Trên đời này không có cái gì là không thể.” Thạch Chí Kiên xích lại gần Tưởng Khôn, nhẹ nhàng đè khẩu súng của đối phương xuống, ghé sát lỗ tai của hắn: “Nói đúng ra Lôi Lạc lên chức, trở thành tổng thanh tra. Còn cha nuôi Nhan Hùng mà ngươi dựa dẫm chỉ có thể làm đàn em của hắn.”
“Nói cách khác…” Thạch Chí Kiên dùng bàn tay vỗ thật mạnh vào mặt Tưởng Khôn: “Bây giờ, ngươi trong mắt ta chỉ là một con rệp. Không, ngay cả một con rệp cũng không bằng. Chỉ là một con kiến mà ta có thể tiện tay bóp chết.”
Khoé miệng Tưởng Khôn co giật.
“Thật nhàm chán, vốn tưởng rằng ngươi sẽ có bản lĩnh nào lớn hơn. Ta còn đang chờ mong ngươi thật nhiều, không ngờ nhanh như vậy đã diễn xong. Tên khốn vô pháp vô thiên ngươi đã bị đánh về nguyên hình.” Giọng điệu của Thạch Chí Kiên trở nên lười biếng.