Khương Cao im lặng hồi lâu.
Hắn đặt tay lên tấu chương, khẽ cười, nhẹ giọng nói: "Phải, ta biết, nhưng hắn là đệ đệ của ta, là đệ đệ ruột thịt, cùng cha cùng mẹ, máu mủ tương liên."
"Mẫu thân qua đời, trừ phụ thân, trên đời này người thân cận nhất với ta chính là hắn."
"Ta còn nhớ khi mẫu thân bệnh nặng, phụ thân phải ứng phó với các thế gia bên ngoài, đối mặt với Thái Bình Công, ta và đệ đệ cùng nắm tay mẫu thân, không biết đã ngủ quên từ lúc nào. Ta tỉnh dậy trước, nhìn lông mi của đệ đệ dưới ánh mặt trời, ta nghĩ, người này cùng chung huyết mạch với ta, trong lòng bỗng dưng mềm mại, cũng không còn quá sợ hãi trước sự ra đi của mẫu thân."
"Nhưng phụ thân rồi cũng sẽ rời khỏi nhân gian, nếu ta lại trở mặt với đệ đệ ruột của mình, vậy thì ta thực sự trở thành kẻ cô độc."