Đúng là Tần Trạch cảm thấy nội dung phạm huý hôm nay rất thú vị, nhưng lần này, Hoắc Kiều lại tỏ ra vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc hơn bất cứ những lần nào gã khuyên nhủ hắn trước đó: "Chưa nói đến chuyện bây giờ trong tay anh không có manh mối, không biết nên đào mộ ai, mở quan ai, mà kể cả khi trong tay anh đã có manh mối đi chăng nữa thì dựa theo quẻ tượng hôm nay, anh có tử kiếp."
"Tiểu Tần, tôi tuyệt đối không nói đùa với anh, quẻ tượng lần này chỉ rất chính xác, là đại hung, là Quỷ Môn quan đó."
Hoắc Kiều hi vọng Tần Trạch có thể ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Tần Trạch suy nghĩ một lát mới nói: "Nghĩa là kể cả khi tôi đã xu hợp trước, cũng không thể dựa vào hiệu quả của xu hợp để triệt tiêu kết quả này?"
"Mệnh số vốn không phải không thể sửa đổi được, nhưng tình huống ấy tuyệt đối không xảy ra vào thời điểm này. Bởi vì tử kiếp lần này quá nặng. Anh hãy nghe lão đầu tử tôi đi. Không phải mỗi một lần xu hợp đều có thể bảo vệ được anh khỏi ảnh hưởng tiêu cực của phạm huý đâu."