Sengoku không thèm ngẩng đầu, trợn ngược mắt lên nhìn Doflamingo: “Hửm? Tội phạm bị đưa đến ngục giam có gì không ổn à?”
“Ông... Cố ý làm như vậy là ảnh hưởng danh hiệu ‘Phật’ của ông đấy?” Doflamingo buông cặp chân đang bắt chéo, cảm thấy hơi tức giận. Theo lý mà nói hải quân phát hiện gián điệp thì phải giữ ở trung tâm thẩm vấn mới đúng, sao có thể cố ý đưa đến ngục giam.
“Phật cũng không thích rác trên biển.” Sengoku cố ý chứ sao, ông đã sớm đoán rằng khó mà tử hình Vergo được, dứt khoát ném hắn vào Impel Down đi một vòng.
Rửa tội bằng nước sôi; rừng cây Kenju và Haribariso; ao máu biển lửa dưới Địa Ngục Rực Lửa, nhiệt độ thấp đến cùng cực tại Địa Ngục Đóng Băng...
Không đánh chết được thì lột một lớp da trước rồi nói sau. Sengoku cũng biết giận chứ, dù có là lệnh của Ngũ Lão Tinh thì ông vẫn dùng chút thủ đoạn trong phạm vi quyền hạn của mình được.