๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Khó khăn lắm mới kích động được tiếng oán thán của dân chúng, nhưng không biết vì sao lại lẳng lặng tan sạch. Cứ nhu vậy, bức huyết thư của vạn dân được gửi qua ngàn dặm xa xôi tới trước mặt Hoàng đế cũng trở thành gốc cây không rễ, hoàn toàn không thể tạo ra uy hiếp gì đối với tình hình triều đình hiện tại.
Phạt bổng lộc? Trưởng công chúa Lý Vân Duệ mở to con mắt, trong đôi mắt phượng mỹ lệ lóe lên vẻ trêu tức. "Ngài nói xem, Lão Phạm gia bọn họ liệu có thiếu chút bạc đó không?"
Ngồi bên cạnh Trưởng công chúa là vị Hoàng hậu dung mạo đoan trang, hào hoa phú quý. Hoàng hậu mỉm cười nói: “Bệ hạ thương cho Phạm gia bọn họ, chẳng phải chuyện thanh tra bộ Hộ mấy ngày trước cũng kết thúc một cách qua loa ư?”
Trưởng công chúa mỉm cười, hàng mi dài mềm mại không phù hợp với tuổi tác bỗng lay động, cười khẽ nói: “Phạm Thượng thư là người có công với đất nước, những phụ nữ như chúng ta làm sao so sánh được?”